Võ Trường Toản
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một nhà giáo nổi tiếng: "Võ Trường Toản" là tên của một thầy giáo có uy tín lớn ở miền Nam Việt Nam vào cuối thế kỷ thứ 18.
- Biểu tượng của đức độ và học vấn: "Võ Trường Toản" còn được biết đến như một hình mẫu về đạo đức, không màng danh lợi và có công đào tạo nhiều nhân tài cho đất nước.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Sử sách ghi chép nhiều về công lao dạy dỗ của cụ Võ Trường Toản.
- Tấm gương của Võ Trường Toản về lối sống thanh cao được nhiều người ngưỡng mộ.
Các cách sử dụng nâng cao
"Tinh thần Võ Trường Toản": cụm từ dùng để chỉ tinh thần hiếu học, đức độ và sự khảng khái của một nhà nho, không tham gia chính sự thời loạn.
- Các bậc trí thức thường noi theo tinh thần Võ Trường Toản, chú trọng việc dạy học hơn là công danh.
"Hậu duệ của Võ Trường Toản": cách nói ẩn dụ chỉ những người học trò hoặc những thế hệ tiếp nối truyền thống hiếu học và thanh cao của ông.
- Những danh sĩ đất Gia Định xưa đều tự hào là hậu duệ của Võ Trường Toản.
Biến thể và từ liên quan
- Gia Định xử sĩ Sùng Đức: danh hiệu tôn vinh được triều đình phong tặng cho Võ Trường Toản sau khi ông mất, có nghĩa là "Bậc xử sĩ đất Gia Định, người tôn quý đạo đức".
- Cụ Võ: cách gọi tôn kính, thân mật khi nhắc đến Võ Trường Toản.
Từ đồng nghĩa (trong ngữ cảnh so sánh vai trò)
- Nhà giáo mẫu mực: người thầy giáo được coi là hình mẫu chuẩn mực.
- Bậc chính nhân quân tử: người có phẩm chất đạo đức cao quý theo quan niệm Nho giáo.
Thành ngữ, tục ngữ liên quan
- "Tre già măng mọc": thành ngữ thường được dùng để ví von mối quan hệ thầy trò giữa Võ Trường Toản và các học trò xuất sắc của ông, ý chỉ thế hệ đi trước đào tạo thế hệ tài năng kế cận.
- Sự nghiệp của cụ Võ Trường Toản đúng là "tre già măng mọc", đào tạo nên bao hiền tài cho đất nước.
- (? - Quảng Đức, Thừa Thiên -) Là một thầy giáo có uy tín ở miền Nam cuối thế kỷ XVIII. Hầu hết những danh sĩ thời này như Trịnh Hoài Đức, Lê Quang Định, Ngô Nhân Tĩnh, v.v. đều là học trò ông. Võ Trường Toản là người có đức độ, không màng danh lợi, nhiều lần được Nguyễn Aỏnh mời ra giúp nhưng đều từ chối. Khi mất được tôn là Gia Định xử sĩ Sùng Đức